Lúc con còn bé tẹo, mẹ công tác nhà nước, ngày hai buổi đi về ít thời gian gần con, bố làm nghề tự do nên kè con bên cạnh để chăm, con ríu ra ríu rít suốt ngày, mỏi miệng mỏi tay ẳm bồng nhưng ấm áp tình cha con.
Lớn lên ăn học xong con trở về nối nghiệp bố, quản lý doanh nghiệp, hàng ngày thấy nhau, vui buồn đủ cả.Gia đình tràn đầy hạnh phúc, mỗi khi đi đâu về đến nhà câu đầu tiên con gào lên là : Bố ơi bố hởi . Bố đang ở đâu, có bận bố đang ở trong toa lét cũng ơi lên một tiếng cho con yên lòng.
Thời gian thoi đưa, con chim non giờ đây đủ lông cánh, rập ràng chuẩn bị xây tổ riêng, bố hiểu sự đời là thế, bố hoàn toàn chấp nhận nhưng dưới đáy nỗi lòng tràn đầy xót xa.
Lễ cưới của con gái được tổ chức chu đáo, tay bắt mặt mừng, trong bụng thì buồn thiu, tan tiệc bố nắm chặt tay con đi thật chậm về xe, mẹ dấu nổi buồn chui vào xe trước, bố bịn rịn nhưng cuối cùng cũng anh dũng bước vào xe đi về để cho con sớm được vui vầy với một gia đình xa lạ khác.
Làm cha làm mẹ là thế đấy. sinh con ra, ngày đêm chăm bẳm, hàng triệu thứ phải lo. Giờ con gái có hiểu chăng? bố tuy cứng rắn trong công việc, nhưng với việc con đi lấy chồng thì bố hoàn toàn bất lực, đành buông tay để con bay cùng một nữa còn lại của mình, với con là một chân trời mới lấp lánh màu hồng, với bố là những ngày dài thiếu vắng.
Những ngày sau đấy đầy hụt hẩng, có nhiều lúc bố ngồi thừ, quen rồi khi công việc cần bố thường réo tên con nay thì im tịt. Căn phòng nhỏ con ở vẫn được giữ nguyên, là kỷ niệm một thời con là con gái của bố.
Thuyền đời mênh mông khó đoán trước. Bố mong con vững tay chèo, khi muốn về nhà chỉ cần con nhắn qua điện thoại: Về ngoại nhá. cả nhà sẽ đón chờ. Thương con.
Hoàng lan
Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
1 nhận xét:
Cám ơn anh Bình SVC về một bài viết thật xúc động. Ai không có con gái sẽ không bao giờ biết được tình cảm này. Chúc anh khỏe và nhiều tiền, bớt kẹo kéo
(em Hùng Phiên)
Đăng nhận xét