60 năm với đời.
Cầm viết tuổi bốn mươi, sáng tác loạn xị, thứ vứt đi nhiều gấp ngàn lần thứ được khen. Hư danh tựa viên sỏi quẳng mặt hồ.
BẾ TẮC! TA TÌM NƠI VẮNG VẺ
Thiên hạ rằng khôn nên tìm nơi vắng vẻ, còn ta qúa u mê hoang tưởng, đành tìm nơi vắng vẻ, đến với cỏ cây, nhìn sương rơi sáng sớm, nghe tiếng chim kêu cá quẫy hầu tịnh tâm thanh khiết tìm ra được " Lộ trình".
Bạn cho ở nhờ nơi thâm sơn cùng cốc, đơn sơ đạm bạc, dăm bửa nửa tháng thì yên chứ ngày tháng cứ qua đều thì sao đặng, vợ bạn lên thăm nhìn bạn chồng được nửa đuôi con mắt, bạn gì mà bạn, cái thứ nửa điên nửa khùng.
Rời bạn ta tiếp tục hành trình, tìm nơi núi cao, cạo sạch tóc, xuống áo quyết làm tu sĩ, ngồi kiết già tụng kinh. Đêm nào cũng nằm mơ thấy phật, sáng mai không đọng lại chút gì, biết rằng mình thiếu căn tu, đành lỗi nhịp rời chùa hẹn kiếp sau.
LẠI VỀ CHỐN THƯỜNG TÌNH
Chính Charles Darwin là người đầu tiên nhận biết được khả năng suy nghỉ của cỏ cây. Luther Burbank đã tiếp nối bằng việc giao tiếp với chúng. Geoger Wasnhington Carver khẳng định ông đã tìm ra cách chuyện trò với cây cối và chúng đã cho ông hàng trăm sản phẩm mới. Carver nói: Khi tôi chạm vào bông hoa, nghĩa là tôi đang chạm vào Thượng đế. Những bông hoa có mặt trước loài người từ lâu trên trái đất này, và chúng sẽ tiếp tục tồn tại hàng triệu năm sau loài người. Qua loài hoa tôi đã nói chuyện với Thượng đế.
Hay! Quá hay. Tại sao ta không thử tìm "Lộ trình" bằng cách thông qua và làm bạn với Thượng đế.
Cây cỏ biết suy nghĩ, đất đá cũng sinh sôi, và đời cũng lắm cảnh éo le. Thượng đế bảo: Có thường tình mới là chuyện đời, mắc chi nhà ngươi lại đi tìm chốn "Vô thường".
Vỗ đùi đánh đét, không sai vào đâu được. Thế là từ nay ta đã "Ngộ" rồi. Thông qua lăng kính của thượng đế ta sẽ sáng tác, sẽ cao siêu hơn cả sáng tác, ta nhìn mây bay trở thành bảo tố, chín sắc cầu vòng ta biến luôn thành mười chín sắc, tình yêu ta cho thành hận thù để bớt đi gian dối lọc lừa.
Cửa đóng then cài, tịnh khẩu đúng năm ròng, ta cho ra tác phẩm " ĐANG Ở DƯỚI DÒNG SÔNG".
Sáng tác được nhiều nhà bình phẩm đánh giá: Trên cả tuyệt vời, xứng đáng tầm cỡ kỳ vĩ của nhân loại. Thế là ta rơi toàn phần vào thế giới hoang tưởng " Ta đã là nhà văn của mọi thời đại". Hậu quả được vợ nhà than: Ôi thôi rồi, cần thu xếp cho vào bệnh viện. Đi chữa bệnh mà cứ ngỡ rằng đi lảnh thưởng, diện com lê, bắt nịt, thắt cà vạt, vênh vang hoành tráng, những nữa điên nữa khùng vây quanh, ta cho rằng những anh tài của đất nước đang tung hô chúc tụng, ta kệch cỡm chủm choẹ: Các người có biết các người đang ở đâu không?
- Biết chết liền-
Ta trịnh trọng phán: Chúng ta đang ở dưới dòng sông.
- Bộ chết đuối hay sao mà ở dưới dòng sông?
- Cần gì phải chết đuối mới được ở dưới dòng sông
- Thế là ai?
- Bạn của Thượng đế
- Mà Thượng đế là ai?
- Không biết.
- Vậy bạn thượng đế là ai?
- Chính là ta đây
- Thảo nào. Ông bác sĩ ngao ngán: Thôi cho trói lại, chích thuốc an thần, điều trị ba năm.
Hết ba năm ta về, đầu óc sạch sẽ như vừa mới tắm, hú hồn mới sém là nghệ sĩ mà đã ba năm vinh quang, vậy lỡ thành nghệ sĩ thiệt chắc được giải Nô Ben quá.
Hoàng lan tự sáng tác
Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét