Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2008

Ngoi lên để bước

Blogger Tâm sự
( nhân 20/10 ngày phụ nữ Việt Nam.)
Những gì tôi viết ra đây là tâm sự của một phận " nghèo" đã từng bị hất hủi, dằn vặt trên đường tìm kiếm cho mình một việc làm , nuôi sống bản thân, giảm gánh nặng cho gia đình nơi đã từng khó nhọc mót chắt từng đồng để tôi được gọi là người có học . Từ phận " nghèo" tôi ngoi lên thành một nữ doanh nhân tạm cho là thành đạt. Hy vọng rằng " Ngoi lên để bước" đem lại chút động viên cho những bạn nào cùng thân phận như tôi trước đây. Xin đừng nản lòng khi thất bại trên đường tìm việc mưu sinh.
Hơn cả nghèo.
"Kiết xác", hai từ này dành cho đời tôi là cực kỳ chính xác, bước ra từ một gia đình hơn cả nghèo, đất quê cằn cỗi, tờ bạc đồng tiền kiếm được nặng bao nhiêu thì mồ hôi bỏ ra nặng gấp mười lần. Mất cha khi chưa tròn năm tuổi, mẹ tôi phải tủn mủn từ con cá, cọng rau, trái bầu, trái bí để chuyển hóa thành tiền nuôi tôi ăn học ở một trường cao đẳng. Nói tiếng nuôi cho đỡ tủi chứ thật ra chỉ là hổ trợ phần nào. Quần áo tôi mặc, vật dụng cá nhân như dép guốc, gương lược đều được xin lại từ những người hảo tâm ở cùng làng hay bạn học dư thừa bỏ ra, hàng ngày với không gian ký túc xá tôi chỉ biết học và học, ngay cả cái phương tiện di chuyển bình thường là chiếc xe đạp trành cũng là mơ ước lớn của tôi . Ba năm trôi qua, tôi tốt nghiệp loại ưu với một tâm trạng bời bời lo lắng, liệu với tấm bằng cao đẳng tôi có thể kiếm được một việc làm trong khi nhiều người khác tốt nghiệp đại học chính qui vẫn thất nghiệp nằm nhà.
Tội cho mẹ tôi quá, một phụ nữ chân quê, thất học trong đầu luôn tự hào con mình là người đỗ đạt, lại đỗ hạng ưu của một trường cao đẳng nữa đấy, bà luôn cho rằng khi nào học xong tôi sẽ được trân trọng đón chào, sẽ có một công việc, sẽ là người giàu có trong ngày một ngày hai.và bà có ngờ đâu đứa con gái bé bỏng của mình đã dấu đi rất nhiều điều để bà được hạnh phúc hơn.
Hành trình xin việc
Lấy đôi chân và xe buýt làm phương tiện chính, tôi lê la đến từng công ty, từng doanh nghiệp để nộp đơn, giờ điểm lại không thể nào kể xiết cho hết những nhục nhằn, cay đắng mà tôi đã trãi qua. Là một con chim còn quá non, bước ra đời với bỡ ngỡ là hành trang chính, còn tấm bằng cao đẳng chỉ là một cái cớ để tôi mạnh dạn bước vào cổng các cơ quan, công ty để xin việc. Các bạn ạ ! với thời buổi thị trường khi đi xin việc điều đầu tiên được hỏi là có xe gắn máy, có điện thoại di động không ?, nếu không thì đừng mơ tưởng đến những gì tốt đẹp diễn ra tiếp theo, sau điều kiện xe ,điện thoại yếu tố tiếp theo là đã có kinh nghiệm hay chưa ? Trời ạ! từ miền thôn dã ra thành thị học, miếng ăn không đủ no, áo quần không đủ tiền sắm, được tiếp xúc với xã hội chỉ là mơ tưởng , với môi trường thành thị tôi là đứa quê chay, nẩu ne rặt tiếng địa phương, Thế thì đào đâu ra kinh nghiệm để đáp ứng yêu cầu của các nhà tuyển dụng. Từ hụt hẫng này đến hụt hẫng khác, có nhiều trường hợp tủi thân đến độ tôi suýt tìm đến cái chết để khỏi nhục nhằn, nhưng khi nghỉ đến người mẹ tảo tần, nghỉ đến sự hy vọng của mẹ dành cho mình tôi lại cố đứng dậy tiếp tục hành trình. Đau lòng nhất là những bận mẹ nhờ người gọi điện hỏi thăm giờ con ra sao rồi đã đi làm chưa? Tôi buộc phải dấu diếm trả lời: con cần học thêm và đang chuẩn bị làm mẹ ạ.
Trầy trật mãi cuối cùng tôi cũng được một doanh nghiệp sản xuất hàng thủ công mỹ nghệ nhận vào thử việc với những điều kiện ngặt nghèo và bắt đầu từ đây tôi mới hiểu thế nào là bầm dập, là chông gai .
Học một đường làm một nẻo.

Lý do được nhận vào thử việc hoàn toàn không nhờ vào tấm bằng cao đẳng mà chính là cái dáng cao ráo, nét mặt hiền hiền đã phần nào chiếm được cảm tình của bà chủ doanh nghiệp.
Ngày đầu tiên đi làm đầy nôn nao háo hức, ngay lập tức tôi nhận được những ánh mắt lạnh giá và coi thường bởi tôi là một cô gái quê mùa nghèo khó, biết phận mình là ai tôi cố gắng hết sức làm tròn công việc được giao. Nhưng hởi ôi, tôi không tài nào hoàn thành tốt những công việc mà chị kế toán trưởng giao cho dù là những công việc rất là vặt vãnh, những gì được học ở trường chẳng có chút tác dụng gì, chỉ là một mớ kiến thức tổng hợp chung chung đại khái, trình độ vi tính của tôi thì tù mù chẳng ra ngô khoai gì trong khi cổ máy doanh nghiệp đang chạy với một sự chuyên nghiệp khủng khiếp. Tóm lại tôi chã làm được việc gì ra hồn, đụng đâu hư đó, thời gian thử việc chưa qua hết một tuần tôi bị bà chủ gọi lên thông báo: ngưng tuyển dụng, lý do không đủ khả năng làm việc. Cực kỳ chao đảo và hoảng hốt tôi xin phép được trình bày hoàn cảnh khốn khó của mình và được ở lại làm bất cứ việc gì, nghe xong bà chủ doanh nghiệp có nét mặt phúc hậu nhỏ nhẹ từ tốn: Thế này cháu ạ! kinh tế thị trường nó vô cùng khắc nghiệt, ta thương con nhưng ngược lại ai là người thương doanh nghiệp, mọi việc ở đây buộc phải sinh lãi để tồn tại, cháu không làm được việc thế ta lấy nguồn nào để trả lương , tuỳ cháu suy nghỉ.
Nghe bà chủ nói tôi hiểu ngay nếu muốn ở lại làm việc phải chấp nhận điều kiện không hưởng lương, chông chênh bên bờ vực thẳm, chỉ còn vài ly phân nữa tôi sẽ rơi xuống hố sâu, tôi không được quyền kén cá chọn canh, điều kiện trên đã là một cơ hội đối với tôi. Tôi hoàn toàn chấp nhận với quyết tâm sẽ nổ lực hết mình để vươn lên.
Thử việc sang học việc
Sau đấy tôi đã là người học việc, cố gắng học mọi người từ điều nhỏ nhất đến điều cho là lớn nhất đối với tôi, không nề hà và dần lấy được cảm tình của mọi người trong doanh nghiệp nhất là đối với bà chủ, có lần bà cho gọi tôi hỏi : Không có lương thế thì con lấy gì để sống ?. Tôi bùi ngùi thưa thật: Hết giờ làm việc tối đến con đi bán hột vịt lộn để có tiền chi dùng và gởi cho mẹ ở quê nhà một ít, bà chủ hỏi câu thứ hai: Ở đây không lương thế thì điều gì khiến cháu phải ở lại làm ?, câu hỏi này làm tôi xúc động, rơi nước mắt bộc bạch: Dù gì con cũng là người được cho ăn học tuy không cao nhưng con hiểu được làm việc ở đây là được học tập những gì mà trước đây con thể nào biết được.
Trở về với nét mặt lạnh lùng cố hữu bà chủ phẩy nhẹ tay, tôi hiểu ý lui ra ngoài. Tuần sau đột ngột tôi lại được gọi lên, bà chủ phán: Ngoài công việc hiện nay đang làm, cháu có nguyện vọng nào không? phải thật lòng mà nói tôi đi từ bàng hoàng này đến ngạc nhiên khác, được bà chủ kêu hỏi chuyện đã là điều hiếm thấy, nay được hỏi nguyện vọng muốn gì đúng là có phải tôi đang mơ. Ấp úng rụt rè tôi thưa:
- Cháu muốn về xưởng sản xuất.
- ý cháu muốn làm ở bộ phận thiết kế ?
Nghe thế tôi hoảng hồn tưởng bà chủ có ý nói tôi " đũa mốc mà chòi mâm son" nên vội vàng đính chính:
- Dạ xin làm công nhân trực tiếp sản xuất.
Trán bà chủ thoáng cau lại : Cháu biết gì mà sản xuất ?
- Dạ ! cháu tuy học về kế toán nhưng thưở bé thích môn vẽ lắm, cháu nghĩ có thể học nghề được ạ.
Thời gian sau đấy tôi được chuyển sang xưởng sản xuất, tôi lại miệt mài học tập, dần dà các công đoạn chế tác

Không có nhận xét nào: