Hiển thị các bài đăng có nhãn Trong Cuộc Sống Có Gì. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trong Cuộc Sống Có Gì. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2008

Đời mà (người chơi không được thì chơi với chó)

Con người khi không ưa nhau tất nhiên hơn hẳn chó về mặt thù hằn, chó nổi điên lên cùng lắm là xơi một phát rồi quên, người nổi điên lên hận thù đến ngàn năm chưa chắc đã tha. Vậy người nào xét chơi không được thì nên tránh xa, nên nhịn là tốt nhất, ra đường lỡ gặp thì bái bái cầu hai chữ bình yên.
Nhiều lắm, xã hội bây giờ loại người thù vặt nhiều vô kể, có bỏ lên núi tu vẫn gặp như thường. Thôi chơi với chó cho yên thân.

Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2008

Cúp Điện

Đang giữa mùa hè, gió bận du lịch tận hawai, nhà đèn nổi điên cắt điện cái bụp, tối xẩm mờ mờ, cơm chưa nấu, đèn dầu chưa mua dầu, nóng khủng khiếp người nhà mặt tiền túa ra cửa ngồi nằm tránh nóng, nhà nhà trong hẻm dắt díu ra đường lộ hứng gió .
Cúp điện đột xuất có cái hay của nó, tạo thuận lợi để cư dân cả xóm được dịp tụ lại tán dóc trời biển với nhau.Lão Tấn nhà ở cuối hẻm, trùng trục đánh cái quần lửng lặc lè cái bụng chửa lên xuống dọc vĩa hè như người bị trời hành, cô Tám diện áo hai dây cổ rộng thùng thình, chân đánh đu đưa ra vẻ để cho mát, chứ thật tình muốn khoe cặp chân đầy ghẻ của mình, đứng tán chuyện với ông hàng xóm mà cái hông ẹo ẹo thấy muốn đá một phát cho đỡ ngứa mắt, còn tôi dỡ dang viết blog trên com piu tơ, thừ một lát trước cục sắt tối thui, điện nước kiểu này ý tưởng chẳng khác gì khói nấu cơm bằng củi. Bực cái mình, tuột cái quần pyjama cho đỡ hầm rồi xách cái ghế ra ngồi đồng như thiên hạ, chẳng biết làm gì, đành mở to hai con mắt quan sát sinh hoạt chung quanh.
Ồ ! mà hay thật, có một hình ảnh làm tôi mãi xót xa, trời nóng nên trẻ con được ưu ái nhất, ngay trước vỉa hè nhà tôi có một cặp vợ chồng đang chăn một đứa bé khoảng 7 tuổi, cứ mãi sợ nó nó băng ra đường xe nó liếm cho thì mất đứa con cầu tự, trong thời khắc đấy vừa có một đứa bé trạc trên dưới 7 tuổi, tay cầm tập vé số lò dò đi tới, dáng vẻ ốm yếu mệt mỏi, nó nhìn lom lom cảnh vợ chồng nhà nọ đang chăm bẳm một đứa trẻ như mình, có lẽ nó thấy lạ, nó vừa đi vừa nhìn nhưng có cái khác là qua được một đoạn nó chợt quay người lại đi lui để được tiếp tục nhìn, ánh mắt đầy vẻ thèm thuồng, khát khao.
Bực cái mình. cảnh đời ngược ngạo nhiều vô kể, có viết hàng ngàn chữ cũng thừa. Đúng là bực cái mình.

Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2008

Nhật ký tai nạn


Ngày 15/04/2008: bị tai nạn, gãy 3 xương bàn chân trái.
Ngày 16/04/2008: bó bột lần 1
Ngày 23/04/2008: bó bột lần 2 (tổng cộng 11 ngày đi nạng)
Ngày 27/04/2008: Quyết tâm rớt nạng.
Ngày 6/05/2008: tập đi xe honda, đạp số bằng gót.
Ngày 14/05/2008: Tự tháo bột tại nhà.
Từ ngày 14/05 đến nay, chân vẫn sưng, đi khập khiễng (2 bác sĩ đều bảo: nó thế thế, từ từ nó lành)
Kết luận: từ ngày bị gãy chân đến nay, tôi vẫn trên từng cây số.

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2008

SỨC Ỳ TRẦM KHA


Đọc báo thấy hình ảnh những em bé, cụ già vùng cao đi mót nước về dùng, có mấy ai xót xa đồng cảm với cảnh khó khăn của đồng loại, và riêng tôi cũng thế. Vì sao ?. Bởi thời khắc đấy tôi cùng thiên hạ quá đủ đầy về chuyện nước non nên vô cảm là chuyện thường tình. Giờ đây lâm vào cảnh tương tự , có bị có biết, chứ không sướng quá đâm hư.


Đời thường có những hình tượng tiểu tiết như: thằn lằn uống nước cúng, đái như mèo đái dùng để ám chỉ đến những gì yếu ớt, rỉ rả thì nay nước máy nhà tôi y như thế, chả biết nguyên nhân gì?nó chảy chẳng khác gì mèo đái, dòng nước lớn bằng cọng đũa, chảy yếu xìu thê thảm làm mọi sinh hoạt trong gia đình náo loạn cả lên. Sáng , trưa, chiều, tối buộc phải có trực ban trữ nước, huy động tất cả những gì có thể đựng nước thì mang ra kể cả soong chậu, chai hũ... chuyện thường tình sao mà to tát quá.



Năm ngày rồi vườn kiểng nhỏ trên sân thượng đã chịu đựng mệt mỏi vì không có nước tưới, muốn có nước phải dậy từ 4 h sáng, phải trưng dụng bình lu tách hủ để trữ nước.(kèm ảnh minh họa). dè sẻn, mỗi cây chỉ được phép một lon sữa bò nước. Có cây nó ngóc ngọn lên hỏi: Sao hà tiện thế. Tôi cười cầu tài: Ừ! thế thôi hương hoa tưới chi cho nhiều. Cây Sung ngẹo đầu xuống cười khà khà.Nó lạc quan y cheng như chủ nó.

Cứt. Điện thoại đến công ty cấp thoát nước năm lần đều nhận được lời hứa cuội : sẽ đến kiểm tra, thêm một lần trực tiếp đến phòng kinh doanh nhận được lời hứa hơn cuội một bậc: một tiếng sau sẽ cho người kiểm tra.Kinh nghiệm xưa nay cho biết những gì của con ma nhà họ Hứa đều xuất phát từ hành tinh sao hoả. Rõ là thúi tha trì trệ.
Kêu thợ ngoài đến sửa. chưa đầy 5 phút tháo mở, nước phụt ào ào, lý do đồng hồ nước bị kẹt, chuyện nháo nhác hóa ra nhẹ hều, "thị trường" mi ở nơi đâu ?. Cấp được thì sửa được, không thì bảo tự sửa, ngán chó gì cái chuyện nước non, đào ao lấp biển làm du lịch sinh thái còn được sá gì cái ống nước nghẹt nghẹt.
Hứa cuội là ỳ trệ trầm kha của mấy cha công ty TNHH một thành viên (NN). Chán bỏ mẹ! (bài này sẽ chỉnh sửa sau) Tạm biệt.




Thứ Ba, 27 tháng 5, 2008

CÓ GÌ ?

Con người sinh ra buộc phải sống, vậy trong cuộc sống có gì? Ăn, Ngủ, làm việc, Yêu đương hít thở. Còn gì nữa? còn nhiều có luận ra cả tháng cũng chưa hết chẳng hạn như khi cần ăn, không lẽ ăn một mình mà ăn hai ba mình thì hao quá, ra quán ăn nhậu mà lúc nào cũng chăm chăm hợp tác xã thì chướng quá, còn anh hùng bao cả thì đại hao, có khi ăn một mình lại là một phạm trù triết học cao xa. Ngủ cũng thế, không lẽ cả đời ngủ một mình mà ngủ hai ba mình thì rõ là đại họa. Theo tôi trong cuộc sống có gì?.Đáp: chỉ có mình tôi. hết bài