Thứ Năm, 16 tháng 10, 2008

Ăn theo chữ nghĩa

Gốc là lao động chân tay, kém học, bù vào được tính chịu thương chịu khó, kính trên nhường dưới nên được diễm phúc quen với các bậc thi phú nhiều chữ nghĩa. Thi thoảng được các vị mời tham gia thù tạc, phiếm chuyện với nhau, thường những bận như thế tôi là người phải sắp bàn, bày ghế lấy ly kêu mồi.
Các bạn tôi là những nghệ sĩ to, quần tụ nhau là hàn huyên toàn những điều lớn lao kỳ vĩ, gọi là bạn cho "oách" chứ tôi hiểu mình là phận " chiếu dưới", phần nhiều là tôi mắt tròn mắt dẹt, lắm lét nghe nhiều hơn nói, có bận không hiểu sao tôi lại lỡ buột miệng : Ước gì mình được tham gia vào hội này.
Thần khẩu hại xác phàm
Thoáng nghe được lời ước của tôi lão nhà văn vổ đùi đánh đét gào lên: Tại sao không nhỉ ? ngay bây giờ ta lập thành một hội xem sao?. Ông nhà thơ lim dim mắt tay vê vê sợi râu cùn ê a phán: Nhưng phải đặt cho được cái tên thật hoành tráng. Tiếp theo ông nhà báo tỏ ra mình lắm chữ nên trịnh trọng đề nghị: Theo tôi thì lấy tên là hội " Thiền sư". Ông họa sĩ bác thẳng mặt: Không được nghe cải lương quá.
Nãy giờ lão nhà văn lớn tuổi nhất trong đám vẫn miên man tư duy cuối cùng phải hắng giọng e hèm : Hết sức bình tỉnh, theo tui lấy tên Tứ đại là ổn nhất có nghĩa là đại diện cho Đất, Nước, Lửa, Gió bốn nguyên tố cấu thành vũ trụ.
Nghe oai quá , hai ông nhà thơ và họa sĩ gật gù tán thành, ông nhà văn nhướng mày quay sang tôi: Còn ông thì sao? Được hỏi mà hồn vía bay thẳng tới mây xanh, tôi ấp úng: Dạ! mấy anh dạy sao tui nghe thế, nhưng có điều tui còn băn khoăn.
- Nói ra xem sao. Ông nhà báo thúc.
Cực chẳng đã tôi bộc bạch: Mấy anh được gọi là nhà báo, nhà thơ, nhà họa còn có lý, tui đây biết gọi là nhà gì?
- Thế hiện ông nghề gì chính?
_ Tôi tiếp xúc với đất cát nhiều hơn là viết lách.
Ông nhà văn chỉ định ngay: Thế thì ông là nhà "Đất" đại diện cho nguyên tố đất, được chưa ?
Tôi hùng hồn dạ thật to, ngu gì không dạ, đây là cơ hội ngàn năm có một của đời tôi.
Bầu bán nghiêm chỉnh
Lật ngữa mũ bảo hiểm, xé bốn miếng giấy, ai nấy tự ghi tên người muốn bầu vào, xóc xóc cho khách quan dân chủ. Kiểm phiếu.
Kết quả: ba phiếu ghi tên tôi, còn phiếu của tôi thì bầu ông nhà văn.
Trinh trọng ông nhà văn đại diện đứng dậy thông báo: Ba phiếu ghi tên ông "Đất", nay tuyên bố ông là đại diện cho nguyên tố: Đất làm trưởng hội TỨ ĐẠI.
Nhiệm vụ của hội trưởng.
Hết bầu cử, trọng trách rạch ròi, việc ai nấy làm, nhà ai nấy ở. Lâu lâu thấy buồn thì phôn họp mặt, mỗi lần như thế ngoài cái nếp quen thuộc là sắp bàn bày ghế lấy ly mua mồi thì nay lại được nghe thêm: Hội trưởng ơi, hết đá. Hội trưởng ơi hết mồi. Rượu mồi đầy đủ thế là ba nhà chữ nghĩa lao vào rôm rả bàn luận chuyện văn chương, ngôn từ bác cổ cao siêu, còn hội trưởng thì ngồi như ngỗng đực, lác đác có bạn mới vào trách nhiệm hội trưởng lại lăng xăng phục vụ, lâu lâu tôi cũng được mang ra giới thiệu trịnh trọng: Đây là đương kim chủ tịch hội Tứ đại
làm khách nghe chột dạ bỏ mắt kính ra nhìn tôi cho rõ, hai môi mím mím, mép trái giựt giựt lộ vẻ không tin, làm gì có chuyện cái ngữ như tôi mà đủ nội công thâm hậu để lãnh đạo các vị đầy chữ nghĩa nói trên.
Tàn cuộc cả ba ông bạn tôi ngồi bắt chân chữ ngũ im như thóc, biết ý tôi lo thanh toán các chi phí. Biết là dại nhưng tôi tự an ủi: Sống ở đời biết thế nào là dại khôn.Tâm tình mà nói cũng nhờ các bậc này tôi khôn ra nhiều, chẳng hạn về thơ phú tôi làm gì phân biệt được thế nào là lục bát, thế nào là thơ đời đường nay thì tỏ cả, được thế gọi là khôn hay dại.
Những nụ cười nụ
Chiều mát trời, ông bạn nhà thơ lót cót đạp xe viếng nhà có cầm theo tập thơ mới tinh trịnh trọng tặng tôi, nhận tập thơ, cực kỳ xúc động khiến tôi luôn miệng cảm ơn làm ông bạn thơ trào dâng xúc động hơn cả tôi.
_ Tôi có viết lời tặng bác và gia đình đọc lấy thảo.
Ông bạn thơ về, tôi cầm tập thơ còn thơm mùi mực te te xuống nhà dưới khoe vợ. Vợ chỉ nhướng được một phần tư con mắt nhìn rồi cầm lấy lật lật. miệng thì điểm nụ cười nụ, đột nhiên bà vợ tôi trợn mắt gằn giọng: Gì đây? cái ngữ ông mà làm chủ tịch à!
Hồn lìa khỏi xác, tôi nhợt nhạt ú ớ: Chủ tịch gì ở đây?
- Thì đây, ông xem đi
À! hiểu rồi té ra ông bạn thơ quý hóa hạ cố tương vào đầu sách một dòng" Kính tặng ông chủ tịch cùng gia đình đọc lấy thảo".
Mềm như con bún, tôi hạ giọng: Người ta quý mới tặng, không đọc thì cất làm kỷ niệm.
Iểu xìu tôi mang tập thơ lên phòng khách, cố tình bẹo bẹo trên mặt bàn salon, trong lòng thì mong ước, giờ này mà có bạn nào tới chơi thấy được tập thơ có lời viết tặng kèm theo chữ ký của tác giả, chắc là phải sướng lắm.
Cầu sao được vậy, linh ứng ngay, lão bạn làm nghề thầu xây dựng đột nhiên lù lù dẫn xác tới với ý đồ rủ tôi đi uống bia.
- Ngồi đã, uống chén nước
Miệng đon đã mời còn tay thì len lén đẩy tập thơ về phía lão thầu, cố ý bẹo cho thấy, mà lão thấy thiệt, thờ ơ nhón lên dứ dứ: Gì đây ? Tôi lào khào long trọng: Của quý đấy.
Lão thầu nhướng mắt: Quý chổ nào? - Cứ lật xem.
Lười biếng, nheo mắt, tay lật lật , lão thầu phán gọn: Xời, tưởng gì . Và tôi lại được ban thêm một nụ cười nụ.
- Thôi làm ơn thay đồ đi với tui làm ít ly cho mát ruột.
Thế là niềm vui ăn ké văn chương, ăn theo chữ nghĩa của tôi thành bọt bong bóng xà phòng, buồn năm phút bia vào là quên ngay thôi mà.

Hoàng lan

Không có nhận xét nào: