Thứ Hai, 18 tháng 8, 2008

DÙNG DẰNG

Tạo một blog, hưng phấn viết lung tung ít bài xong để đấy, hưng phấn đi vào ngõ cụt, nếu tiến bước chắc chắn sẽ đâm đầu vào tường, lùi ra thì quê độ, ngừng lại cũng không xong. Ba mươi sáu kế nghĩ nát óc, cuối cùng đành ngồi phẹt xuống đất kiểu đầu gối quá tai, chủ đích là dùng đầu gối che tai để khỏi nghe những lời cao bóng cả, còn hai tay dùng để che mồm che mắt cốt để khỏi nói, khỏi thấy những con kiến riện đòi làm kiến càng
Nhân sinh quan ở đời, nếu lỡ làm người nên ong ong tâm niệm trong đầu rằng: Làm trai cho đáng nên trai, ăn nhậu nên biết đường về với vợ con, biết nghiên cứu cách làm ra tiền, tối đa tối thiểu gì cũng phải có 2000 để trả tiền mấy điếu con ngựa, khi ra đường trong túi áo buộc phải có 500 đồng bạc cắc để chứng tỏ ta đây cũng có tiền.
Có một blog hoành tráng trong cục sắt máy tính, loay hoay kiếm lộ trình để viết, để nhét vào cho đầy nhằm biểu lộ rằng ta đây cũng là dân chữ nghĩa, cũng đằng đằng trí tuệ như ai . Kẹt là dốt quá, viết lung tung loạn xì ngầu rồi cuối cùng chã biết là viết cái gì? cho ai ? tương lên blog mời chào tứ tung, phẩm giá đáng được vào trại phục hồi nhân phẩm. chủ nghĩa tự phong đùng đùng xuất hiện, danh xưng nhà thơ, nhà văn và kính thưa các loại nhà được ào ạt tung lên màn hình nhỏ khiến bàn dân thiên hạ đau đầu vì rối loạn thị giác kèm rối loạn tiền đình.

Không có nhận xét nào: