Thứ Hai, 7 tháng 7, 2008

Đời mà (người chơi không được thì chơi với cây kiểng)


Bất kể nắng mưa,. vườn kiểng nhỏ trên sân thượng được tôi chăm sóc tận tình, những chậu kiểng sung sướng đón chào tôi hai bận của một ngày. Cậu Sung vểnh vểnh lá nhìn tôi nhắc: Ông chủ à, ngày mai bị cúp nước ông nhớ trử nước nhiều nhiều nha . Tôi trả lời nó bằng nhát kéo điệu nghệ hớt đi một cọng lá già xấu xí, thấy tôi chăm bẳm anh sung, cô si tức mình lên tiếng:- Ông chủ ơi kiến nó cắn em. Tôi cười khà khà: - con ranh, kiến nào cắn, mày chuyên môn so bì. Thấy tôi vờn vờn cây kéo, cô Si rung cành dữ dội :- Em đẹp rồi ông chủ ơi không cắt nữa.- Chà chà trứng đòi hơn vịt, đưa kéo băm liền hai phát, dáng si thanh thoát hẳn ra.- Sao đẹp không ? - Dạ hết sẩy.

Thấy nàng si long lanh ánh nước, cội thông già ầm ào khiếu nại: - Còn tôi nữa ông chủ ơi. Tôi liếc xéo: - Mày lo quá, hãy đợi đấy lớn rồi đừng làm nũng với bọn em út. Trên đầu tôi giàn bầu hồ lô gào inh ỏi:- Khát quá ông chủ ơi. - Tương hai sô nước, cho gốc bầu ngập lụt luôn.

Không có nhận xét nào: