Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2008

Lại luận về Blog

Ngày xửa ngày xưa mỗi lần muốn viết nhật ký là phải lén lén dấu dấu như mèo giấu cứt, sợ người ngoài bắt gặp đọc được xấu hổ. Ngày nảy ngày nay mỗi lần viết blog là lòng dạ cứ muốn mời chào thiên hạ vào đọc . Thế là thế nào ?. Sấm trạng Bình SVC tiên đoán năm con chuột này: sau đại dịch cúm gà, heo tai xanh, long mồm lỡ móng, bò điên sẽ đến dịch làm blog.
Luận cho cùng, viết blog là một hành động giải tỏa cái "tôi" vĩ đại của chính bản thân mình. Vậy viết blog là có lợi, ai có cái "tôi" to hơn con gà mái hãy mau mau lập blog gấp gãy, nếu không cái "tôi" nó bị stress, nó cứng như đá rồi đâm ra hoang tưởng, dở dở ương ương dẫn đến kết cục là tự tử, uổng công vợ nuôi và giáo dục lâu nay.
Lời cảnh báo của sấm trạng Bình : hạn chót là cuối năm con chuột ai mà không lập blog sẽ bị điên toàn phần, có nghĩa là đang làm người mà cứ ngỡ là ma, nhìn con gà cứ ngỡ là chó.....Viết nhật ký trên Internet không có quy định hay dở, cứ tương đại lên, hay dỡ đã có mục nhận xét.
Còn muốn PR cho blog mình thì thế này: Hãy theo kiểu ngày xửa ngày xưa, lén lén dấu dấu như mèo dấu cứt sẽ hiệu quả hơn, đừng rêu rao mời chào, cái gì mà úp úp mở mở nó mới hấp dẫn, gây hiếu kỳ, tò mò.
- Chim khôn lựa trái nhãn lồng
- Người khôn đang nói nữa chừng đứt ngang.( hết bài)
(câu thòng bài này không ám chỉ bất kỳ ai, tự cái tay nó muốn gõ thế)

Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2008

Cúp Điện

Đang giữa mùa hè, gió bận du lịch tận hawai, nhà đèn nổi điên cắt điện cái bụp, tối xẩm mờ mờ, cơm chưa nấu, đèn dầu chưa mua dầu, nóng khủng khiếp người nhà mặt tiền túa ra cửa ngồi nằm tránh nóng, nhà nhà trong hẻm dắt díu ra đường lộ hứng gió .
Cúp điện đột xuất có cái hay của nó, tạo thuận lợi để cư dân cả xóm được dịp tụ lại tán dóc trời biển với nhau.Lão Tấn nhà ở cuối hẻm, trùng trục đánh cái quần lửng lặc lè cái bụng chửa lên xuống dọc vĩa hè như người bị trời hành, cô Tám diện áo hai dây cổ rộng thùng thình, chân đánh đu đưa ra vẻ để cho mát, chứ thật tình muốn khoe cặp chân đầy ghẻ của mình, đứng tán chuyện với ông hàng xóm mà cái hông ẹo ẹo thấy muốn đá một phát cho đỡ ngứa mắt, còn tôi dỡ dang viết blog trên com piu tơ, thừ một lát trước cục sắt tối thui, điện nước kiểu này ý tưởng chẳng khác gì khói nấu cơm bằng củi. Bực cái mình, tuột cái quần pyjama cho đỡ hầm rồi xách cái ghế ra ngồi đồng như thiên hạ, chẳng biết làm gì, đành mở to hai con mắt quan sát sinh hoạt chung quanh.
Ồ ! mà hay thật, có một hình ảnh làm tôi mãi xót xa, trời nóng nên trẻ con được ưu ái nhất, ngay trước vỉa hè nhà tôi có một cặp vợ chồng đang chăn một đứa bé khoảng 7 tuổi, cứ mãi sợ nó nó băng ra đường xe nó liếm cho thì mất đứa con cầu tự, trong thời khắc đấy vừa có một đứa bé trạc trên dưới 7 tuổi, tay cầm tập vé số lò dò đi tới, dáng vẻ ốm yếu mệt mỏi, nó nhìn lom lom cảnh vợ chồng nhà nọ đang chăm bẳm một đứa trẻ như mình, có lẽ nó thấy lạ, nó vừa đi vừa nhìn nhưng có cái khác là qua được một đoạn nó chợt quay người lại đi lui để được tiếp tục nhìn, ánh mắt đầy vẻ thèm thuồng, khát khao.
Bực cái mình. cảnh đời ngược ngạo nhiều vô kể, có viết hàng ngàn chữ cũng thừa. Đúng là bực cái mình.

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2008

Mắt có tư duy

Tĩnh tọa, hai tay bắt quyết ấn , ba giây sau hãy nhắm con mắt bên trái mở con mắt bên phải nghe hỏi : thấy gì?.
- Chã thấy gì ?
Nhắm mở mắt bên phải lần nữa thấy gì ?
- Vẫn chã thấy gì
Kết luận : mắt bên phải hỏng.
Ngồi im, nhắm con mắt bên phải, mở con mắt con trái nghe hỏi : thấy gì ?
- Cái xì líp.
Nhắm mở mắt bên trái lần nữa thấy gì ?
- Vẫn cái xì líp.
Kết luận : mắt bên trái có tư duy tốt, sẽ cứu rỗi nhiều vấn đề trong cuộc sống, tiền khám 300 đô